- Anh vừa một lần nữa đọc lại tất cả những dòng tin nhắn, những trang viết blog, những trang thư, những tấm bưu thiếp mình đã gửi cho nhau trong suốt năm qua. Đó là một câu chuyện dài của những ngày tháng, những ký ức ngọt ngào nhưng cũng không thiếu gia vị của những điều cay đắng. Một năm của nỗi nhớ nhung, của những giây phút hạnh phúc bên nhau và cũng là một năm của những khoảng khắc giận hờn rồi xa cách.
- Tại anh cố quên nhưng không được lên có những ngày tháng vừa qua, anh luôn cảm giác thấy thật thiếu vắng đi những nụ cười, nhưng câu nói nhí nhảnh của em đã ghi sâu trong anh những buổi chiều gặp gỡ. Chỉ có sự cô đơn trong bốn bức tường đang vây quanh đây, sự yên tĩnh, tĩnh lặng làm cho anh càng thêm cô đơn và nhớ em. Anh đã tự bảo mình hay quên em đi, đừng như vậy nữa. Em đã nói “không thích” điều gì đó thì chỉ là “không thích” thật sự mà thôi.Đã không thích thì mình cố làm gì nữa cho vô vọng. Giờ đây mình cảm thấy vô vọng rồi, sẽ không cứu ván được điều gì nữa.
- Cho đến hôm nay là chọn vẹn một năm chúng ta quen biết nhau, dù đã chia tay nhưng anh vẫn cố líu giữ lại những kỉ niệm của chúng ta, những dấu ân của quá khứ không xa đang sống lại trong ký ức, những âm hưởng thăng trầm của một cuộc tình đang vang vọng khắp trong tim anh để rồi mai đây anh sẽ để nó ngủ yên trong giấc mộng ngàn thu.
- Em à! Hãy ngủ yên trong quá khứ của anh em nhé. Cám ơn em rất nhiều vì em đã đến bên anh, sưởi ấm cho trái tim khỏi băng giá, để nó được sống và hoà bình cùng những nhịp đập yêu thương. Ngày hôm qua anh còn chút giận hờn, đôi chút mất niềm tin, đôi chút ích kỷ chỉ nghĩ riêng cho mình. Nhưng hôm nay, đọc lại 1 lần nữa những kỉ niệm của mình, mọi giận hờn trong anh đã tan biến hết. Anh đã trở lại là chính mình với những quan niệm về một tình yêu không chút vụ lợi.
- Anh đã từng nói với em, nếu chúng ta chia tay thì cũng phải chia tay một cái thật là đẹp. Nhưng chắc vì em quá giận anh lên em đã không cho anh thực hiện nó.Chỉ có những dòng tin nhắn vô tình, gửi đi và không được hồi đáp. Giờ anh đã suy nghĩ lại. Nếu chúng ta không còn gì với nhau nữa, chúng ta sẽ là những người bạn tốt của nhau. Bởi với anh tình yêu không phải là sự chiếm hữu cho riêng mình. Bởi với anh tình yêu đích thực là luôn mong muốn cho em có một cuộc sống hạnh phúc, bình an trong tâm hồn cho dù người đàn ông bên cạnh có thể không phải là anh. Vậy mà trong một giây phút giận hờn, trong một giây phút ích kỷ anh đã tự đánh mất đi giá trị và tôn chỉ sống của chính mình với một câu nói thật không có chút gì suy nghĩ, để hối tiếc, để hối hận cũng không được em tha thứ. Anh thật có lỗi trong nhưng tháng ngày vừa qua.
- Dù muốn hay không cuối cùng anh cũng phải tin, mình sinh ra không phải là dành cho nhau. Chúng ta đến từ 2 thế giới của sự khác biệt, từ thế giới không phải là của nhau.
- Anh đã từng nghĩ, chỉ cần có em bên cạnh thôi, anh sẽ có đủ sức mạnh để làm mọi việc, cố gắng để sống vì cuộc sống của chúng ta sau này, nhưng nó kết thúc nhanh quá. Anh cũng không thể nghĩ là nó sẽ như thế nữa. Anh chẳng thực hiện được một lời hứa nào với em.
- Anh đã quay về với cuộc sống trước kia không có em bên mình . Giờ đây anh chỉ còn có công việc, nó làm cho anh thấy có niềm vui và giúp anh quên đi tất cả. Còn rất rất nhiều mục tiêu, hoài bão trong cuộc sống mà anh phải thực hiện. Anh sẽ làm được.
- Trái đất cũng rất tròn, nếu sau này có gặp lại hay nhìn thấy nhau ở ngoài đường hãy cười với nhau em nhé. Tạm biệt. Giờ đây: Em chỉ là bạn.
P.s: Đây là những dòng chữ cuối cùng anh viết cho em.Nếu em có thể đọc được nó. Hi vọng sẽ giải toả được tâm lý trong tháng ngày qua anh làm phiền em. Anh không giữ được tình yêu đó. Chỉ còn cách cho nó bay đi cùng làn gió thôi.Chúc em hạnh phúc và thực hiện được những giấc mơ như em đã từng mơ.
![]()
Xin chào!
Tôi tên là Phạm Đức Quân.
Tôi đang học tập và làm việc về CNTT.
Đây là blog của tôi, nơi tôi có thể chia sẻ với các bạn về công việc, về cuộc sống và những niềm đam mê của tôi. Rất vui khi các bạn ghé thăm.
Đọc thêm về tôi ở đây ♥
anh Quân ơi !!! Viết cho ai đấy
Anh cũng giỏi Văn ra phết đấy nhỉ
Ha Ha Ha
hì ! Thằng em vào blog anh chơi cơ à .
Có gì đâu mà xem cơ chứ, toàn mấy thứ lủng củng anh viết đó mà.
Giỏi văn thì anh không giám nhận đâu. Lúc cảm xúc bất trợt lên thì viết ra đó thôi.
oack ! Q oi ! tinh iu cua ban la ai the’.hi.cho V bik dc hok ?
Pé biết rồi đó thôi! Sẽ kể cho Pé nghe!
hi.. V doan thu nhe” ..
la ng ten D ..
fai hok Q
uh… Đúng rồi! Tại pé đọc blog của Q nên Q cũng đọc lại, hic. Q chẳng nghĩ là mình nữa cơ, hồi trước Q có cách nghĩ như vậy! bây giờ khác nhiều lắm! Nói chung, mỗi sự vấp ngã, làm cho mình vươn lên, và phấn đấu cho bản thân mình nhiều hơn, trưởng thành hơn.