Có bao giờ bạn nhìn lại quá khứ và tự hỏi, trong những mối tình lớn nhỏ đã qua, mình thực sự yêu ai nhất? À uk… Nhảm nhí! Gương đã vỡ rồi, sao lành được?
Hình bóng bạn nhớ đến đầu tiên, chính là người để lại cho bạn nhiều cảm xúc nhất. Yêu hay ghét, thực chất chỉ như nhau. Nếu còn đủ năng lượng và thời gian để suy nghĩ quá nhiều về một đối tượng.
Với những ai lùi bước, trở thành… bằng hữu tốt – thực chất tình cảm của họ chưa bao giờ chín. Do đã quá thân thuộc, nên mới nhầm lẫn sang chữ “yêu”.
Những ai mất hẳn cảm xúc, gặp nhau cười gượng gạo – thực chất chỉ bị quyến rũ bởi một mặt nào đó của đối phương. Khi tỉnh táo nhận ra, cơn say nắng sẽ nhanh chóng trôi đi.
Khóc thật nhiều, đau khổ dằn vặt, cũng chả nói lên được bạn yêu ai đó nhiều hay không. Đôi lúc, cặp kè chỉ để thỏa tính sở hữu, tính ích kỷ, tính ghen tức khi thấy họ bên cạnh người khác.
Yêu là chấp nhận, là tha thứ, là không có điều kiện.
Khi bạn thấy nhơ nhớ những tật xấu, những khuyết điểm, những gì khiến bạn phát cáu lên. Đấy..yyy đấy mới là Yêu. Oh.. Ra là vậy!
Tận giờ này mới nhận ra điều đơn giản đó. Ha ha. Muốn trưởng thành nhanh hơn chút cũng không được. Thôi, thà vấp ngã còn hơn suốt đời ngờ nghệch.…
Oh nhưng mà cứ thế, ai cũng cáu, ai cũng nhớ thế người đó ra sao nhỉ ??? hì hì
![]()
Xin chào!
Tôi tên là Phạm Đức Quân.
Tôi đang học tập và làm việc về CNTT.
Đây là blog của tôi, nơi tôi có thể chia sẻ với các bạn về công việc, về cuộc sống và những niềm đam mê của tôi. Rất vui khi các bạn ghé thăm.
Đọc thêm về tôi ở đây ♥